Tà dâm là gì

Website chuyên thông tin về đạo Phật. Tủ sách phật giáo gồm các video clip sinh đụng về học tập Phật, phát âm Pháp, hình ảnh chân thực những vị Phật, nhân tình Tát


Bạn đang xem: Tà dâm là gì

thông tin Phật học tập Danh tăng Văn học tập văn hóa truyền thống trường đoản cú viện các Chùa trong nước các Chùa Trên quả đât Phật pháp Giáo pháp những bước đầu tiên học phật lịch sử vẻ vang nghi tiết trường đoản cú thiện tủ sách audio Âm nhạc Pháp âm Radio phật giáo Nhạc đợi phật giáo Thư viện video clip Pháp thoại Thư viện hình ảnh Hình phật Hoa sen Chú đái Danh lam chiến hạ cảnh

Tội thông dâm là gì và quả báo ra sao?

vào kinh bao gồm viết: Tập cận dục thời, Vô ác bất tạo; thọ bỉ quả thời, Vô khổ bất thọ, gồm nghĩa là: trong những khi gần ái dục, không tội ác làm sao chẳng sản xuất tác. Đến khi thọ quả báo của ái dục, Không gian khổ nào chẳng lãnh thọ.


Xem thêm: Hướng Dẫn Và Tài Liệu Tự Học Quản Trị Website Bán Hàng, Quản Trị Website Là Gì

*

HỎI: Tội tư thông là gì với quả báo ra sao?ĐÁP: Nếu từ bỏ dâm dục, hoặc bảo bạn dâm dục với toàn bộ phụ nữ, những loài cái, loài mái, cho tới thiên nữ, quỷ nữ, thần nữ, cùng phi đạo cơ mà hành dâm dưới hồ hết hình thức: nhân dâm dục, duyên dâm dục, cách thức dâm dục, nghiệp dâm dục hoặc chỉ cần mới khởi chổ chính giữa dâm dục - đang phạm cha La Di tội.Theo cuốn An sĩ toàn thư - khuyên tín đồ bỏ sự tham dục (Nguyên tác Hán văn: Dục Hải Hồi cuồng - người sáng tác Chu An Sĩ, Việt dịch cùng chú giải: Nguyễn Minh Tiến):Kinh Ưu-bà-tắc giới dạy rằng:“Nếu tín đồ nào bao gồm quan hệ tình dục vào thời gian không thích hợp, hoặc ở vị trí không thích hợp, hoặc quan hệ với những người đồng tính, hoặc với phụ nữ chưa chồng, rất nhiều gọi là tà dâm. Nếu quan hệ tình dục với bà xã mình mà nghĩ tưởng đến vợ người khác, hoặc quan hệ với bà xã người khác mà nghĩ tưởng xem như vợ mình, này cũng là tà dâm. đều sự tà dâm như thế cũng có phân ra nặng vơi khác nhau. Do phiền não nặng nề, ắt phải chịu tội báo nặng trĩu nề. Do phiền não kém nặng năn nỉ hơn, ắt chịu tội báo nhát nặng nằn nì hơn.”Kinh Tạo tượng công đức chép rằng:“Phật dạy Bồ Tát Di-lặc: ‘Có bốn nhân duyên khiến cho nam giới phải chịu thân bất lực, không tồn tại khả năng hành dâm:- Một là hủy hoại tàn khốc thân thể người khác, hoặc thậm chí là là các loài súc sinh.- nhì là đối với các vị tỳ- kheo trì giới mà khởi tâm sân hận hoặc chê cười, diệt báng.- tía là buông thả chổ chính giữa ý tham dâm quá độ, cố ý phạm giới.- tứ là sát gũi kết giao với người phạm giới, lại khuyến khích, xúi giục bạn khác phạm giới.Lại bao gồm bốn một số loại nghiệp:- Một là dâm loạn với những bậc tôn túc trưởng thượng của mình.- nhị là quan tiền hệ tình dục với người đồng tính.- tía là từ bỏ mình thủ dâm.- tứ là có tác dụng việc môi giới mua bán dâm.Kinh Niết-bàn dạy rằng:“ Bồ Tát nào, tuy ko cùng nữ nhân làm chuyện dâm dục, mà lại khi bắt gặp những cặp nam nữ mê đắm theo đuổi nhau ngay tắp lự khởi sinh tâm tham muốn vướng chấp, đó call là hủy phạmgiới hạnh thanh tịnh.”Kinh Phạm Võng ý trung nhân Tát giảng về dâm giới (giới dâm)“Nhược Phật tử tự dâm, giáo dâm”...“Vô từ bi trung ương dã thị Bồ Tát Ba La Di tội”. Câu này có nghĩa: Nếu vẫn là Phật tử, ngoại giả tự bản thân dâm dục, hoặc bảo người dâm dục với tất cả phụ nữ, các loài cái, loại mái, cho đến thiên nữ, quỷ nữ, thần nữ, cùng phi đạo mà hành dâm dưới mọi hình thức: nhân dâm dục, duyên dâm dục, cách thức dâm dục, nghiệp dâm dục. Là Phật tử, đối với tất cả mọi đối tượng người sử dụng trên, không được cố ý dâm dục với phải có lòng hiếu thuận, cứu độ tất cả chúng sanh, đem pháp thanh tịnh răn dạy người; trái lại, không có tâm từ bi, làm cho cho mọi người sanh việc dâm dục, không phân biệt súc sanh cho đến mẹ con, mẹ trong lục thân cũng hành dâm. Phật tử này phạm Ba La Di tội.Dâm tức là dâm dục, tức là giữa nam nữ có tâm ái nhiễm, đắm trước với nhau, có nghĩa là tâm tình đối với sắc dục thiên trọng không thể xa lìa nên call là dâm sắc, là hoang dâm. Cổ thi Trung Quốc có câu: “Nội tác sắc hoang, nước ngoài tác cầm cố hoang” (bên trong hoang mê theo sắc dục, bên phía ngoài làm vấn đề hoang mê theo cầm thú).Trong Phật pháp, dâm dục gọi là “bất tịnh hạnh”, là do ái dục làm nhiễm ô nội tâm của chính mình, nên người ta gọi là “bất tịnh”; bằng những việc làm phi pháp, giới phẩm thanh tịnh, gọi là “hạnh”, bị nhiễm ô; còn được gọi là “phi phạm hạnh”. Người tu học Phật pháp phải tu diệu hạnh thanh tịnh, nhưng vì làm việc giao cấu ô uế, bỉ ổi, lỗi lậu thiệt đáng hổ thẹn nên điện thoại tư vấn là “phi phạm hạnh” vậy. Người có tác dụng việc phi phạm hạnh, bên trong làm nhơ thể tánh của mình, bên phía ngoài làm dơ dáy bẩn tâm địa của bạn khác.Kinh Lăng Nghiêm dạy:“Dâm tâm bất trừ, nai lưng bất khả xuất. Bí hữu đa trí, thiền định hiện tiền, như bất đoạn dâm, vớ lạc ma đạo” (tâm dâm dục không đoạn trừ, rất khó gì ra khỏi trần lao. Dù cho có đa trí thiền định ngay hiện tại, dâm dục không đoạn tuyệt, chắc chắn lạc vào ma đạo). Theo kinh dạy dỗ trên, chúng ta thấy so với người tu học Phật pháp, vấn đề dâm dục rất trọng đại. đều ai không muốn lặn ngụp vào bể dục, nổi ngập trong sông ái, cần phải làm vắt nào đoạn trừ dâm dục cho kỳ được. Đây là công phu đứng đầu. Có người nhận định rằng quan hệ nam đàn bà chỉ có song phương đồng ý với nhau, ngoài ra không có tác dụng tổn sợ hãi đến tín đồ khác, không làm não loạn bọn chúng sanh, vì sao lại coi dâm dục quá đặc biệt quan trọng đến như vậy?Nên biết, việc dâm dục nếu không bị tiêm lây truyền thì thôi, khi đã trở nên tiêm lan truyền rồi thì bị nó trói cột khôn cùng chặt. Chừng ấy hy vọng thoát ly nó, hoặc muốn cắt đứt dây ái dục, thật chưa hẳn đơn giản, yêu cầu Đại Trí Độ Luận của tổ Long thọ dạy: “Dâm dục mặc dù bất não bọn chúng sanh, hệ phược gắng vi đại tội” (dâm dục cho dù không óc hại bọn chúng sanh, nhưng tất cả sức trói cột, phải tội ác cực kỳ lớn).Ví như lao lao tù ở vậy gian, vì chưng sợ tù hãm nhân chạy trốn yêu cầu bắt mọi cá nhân phải có gông vào cổ, mang xiềng sắt còng thủ công lại. Nhưng so với lao ngục tù sanh tử vào tam giới, gông cùm, xiềng xích tròng trói bọn chúng sanh lại chính là ái dục vô hình.Tất cả hữu tình bị dây ái trói cột rất vững chắc chắn, ý muốn thoát ly lao lao tù tam giới cực kì khó. Càng hết sức khó! Nên trong không ít kinh, Đức Phật rất lực mắng mỏ trách việc dâm dục không nơi nào sót.Trên đấy là nói riêng biệt về Phật tử trên gia, do với kẻ xuống tóc thì hoàn toàn đoạn giỏi dâm dục nên không đề cập.Cổ đức dạy: “Một bạn hành dâm rất có thể hủy hoại cố kỉnh gian, cho tới các chú thuật và bài toán hòa hợp những phương thuốc chế luyện cũng ko thành. Lại rất có thể hủy hoại tất cả giới hạnh, thiền định, giải bay và tất cả thiện căn xuất vậy của tam thừa”.Luận Du Già nói: “Chư ái vi trung, ái dục vi tối” (trong những thứ tham ái, ái dục là thiết bị nhất). Hành trả tu học tập Phật pháp, nếu đối trị ái dục gắt gao, thì các tham ái không giống tự nhiên rất có thể khắc phục. Tai sợ hãi của dâm dục tương đối nhiều nói không thể hết được. Chỉ y theo các kinh, luật, luận, lược nói ba điều quá hoạn như sau:- Tợ lạc thật khổ (tợ hồ vui mà lại thực sự là khổ): Nam thiếu nữ ở đời bởi sao đều ngưỡng mộ việc ái dục? vì chưng đều lầm đến ái dục là đại lạc của nhân sinh.Đối với Phật pháp, câu hỏi nhiễm dục tợ hồ vui, nhưng sự thực là khổ não, trọn vẹn khổ chứ không cần vui. Y như một fan mắc bệnh dịch ghẻ ngứa giỏi lác. Cơ hội quá ngứa ngáy khó khăn chịu, phải cào gãi không ngớt thiệt là khổ não, nhưng tín đồ ấy cảm thấy khoái lạc, dễ dàng chịu. Với những người không mắc bệnh, thấy kẻ ấy cào gãi, chẳng những cấm đoán là vui, lại dấn là siêu khổ.Cũng thế, bạn đã ly dục thấy tính dục thân nam nữ hoàn toàn khổ chứ chẳng vui.Sự hoan lạc của dâm dục thực sự chưa hẳn vui, tính nó hoàn toàn hư ngụy. Tuy nhiên nó bao gồm một mức độ mạnh, có công dụng dối gạt, hấp dẫn chúng sanh, khiến cho chúng sanh tự động tiến vào ái dục như con phi nga (thiêu thân) gieo mình vào lửa, nhằm rồi bị lửa thiêu thân.Kinh người tình Tát Tạng, quyển 10, nói: Tập cận dục thời, Vô ác bất tạo; thọ bỉ trái thời, Vô khổ bất thọ. Dịch: trong những khi gần ái dục, ko tội ác nào chẳng sản xuất tác. Đến lúc thọ trái báo của ái dục, Không gian truân nào chẳng lãnh thọ.Hay: trong những lúc ái dục cận kề, từng nào tội ác chẳng nề chế tạo gây. Đến lúc quả báo sẽ đầy, có tác dụng sao ra khỏi trùng vây khổ sầu. Hoặc: Ái hà dục hải, Phiêu nịch vô ngạn, Tứ sanh đưa ra ba, Trường lưu giữ bất tuyệt, tốt nhất thiết oán hại, Giai tùng dục sanh.Dịch: Sông ái biển khơi dục, Nổi chìm không bờ, Sóng lớp sinh tử, rã hoài chẳng dứt, tất cả ân oán hại, Đều trường đoản cú dục sanh.Hay: Sông biển mênh mông ái dục đầy, bến bờ chìm nổi ngất xỉu chân mây, Tử sinh lớp lớp không xong xuôi nghỉ, oán hại đông đảo nơi ái dục này.Trong cỗ Thành Phật chi Đạo, Ấn Thuận phép tắc Sư thuyết minh: “Nếu nam nữ đồng ý được cha mẹ cùng người bảo lãnh đồng ý, ko trái với chính sách pháp quốc gia và trải qua hôn lễ, kết thành phu phụ. Đây là chánh dâm, là yếu tố tổng hợp thành tựu gia đình, là việc cần yếu để có con con cháu nối giòng, là việc chánh xứng đáng không tội. Trái lại, nam chị em Phật tử ngay tại nhà dù phía 2 bên đồng ý, mà trong Phật pháp cấm chống (lúc thọ chén bát Quan Trai Giới), hay phương pháp pháp quốc gia không mang lại phép, hoặc thân nhân cùng người bảo lãnh không đồng ý, số đông thuộc về tà dâm. Rất cần được ngăn cấm! câu hỏi ấy là ác hạnh, phá hủy sự hòa vui trong gia đình, nhiễu loạn cô quạnh tự của làng hội”.Dâm dục cũng chính vì trở thành việc dâm dục không phải là việc đối kháng giản, cần phải hội đủ tư điều kiện: nhân, duyên, pháp, nghiệp bắt đầu thành tựu vấn đề dâm dục.Bốn điều kiện ấy lược giảng như sau:- Dâm nhân (nhân dâm dục): tập khí, chủng tử tham lan truyền dâm dục bao gồm sẵn vào tạng thức tự vô thỉ trở lại. Vày đó, hiện tại mới danh khởi vai trung phong niệm dâm dục. Ấy hotline là dâm nhân.- Dâm duyên (duyên dâm dục): sau thời điểm sanh khởi một niệm dâm dục, vai trung phong niệm ấy tương tục không loại gián đoạn. Bấy giờ, đối với địch thủ lưu trung khu liếc ngó, đi theo gần gũi, dùng nhiều phương pháp cho thành việc chạm mặt gỡ giữa nam nữ. Đấy call là dâm duyên.- Dâm pháp (cách thức dâm dục): khi phía hai bên tiếp cận nhau, có những thái độ luyến ái với nhau, như má tựa, vai kề, lại tán thán thuật ái tình cùng cùng với tác dụng, phương tiện, tứ cụ, pháp tắc... Đấy hotline là dâm pháp.- Dâm nghiệp (nghiệp dâm dục): vì ba đk nhân, duyên, pháp hòa hợp. Bấy giờ, tùy ý khiến hai căn của đôi mặt giao tiếp. Bất luận tất cả xuất tinh tuyệt không, công ty yếu là việc tiếp xúc, tiến vào hình như hạt mè nhằm thành tựu việc dâm dục. Đấy là dâm nghiệp.Như giới sát sanh, trộm cắp, việc hành dâm cũng đủ cha chướng:- sinh khởi một trung khu niệm ham mong muốn dâm dục là phiền óc chướng.- thắng lợi sự ưa mong của vấn đề dâm dục là nghiệp chướng.- Chiêu cảm đem quả khổ vào luân hồi sanh tử là báo chướng.Như trước đang nói, dâm dục là chánh nhân sanh tử, là nơi bắt đầu gốc của luân hồi. Fan tu học tập Phật pháp, bất luận trên gia tốt xuất gia, mong muốn thoát ly sanh tử luân hồi, đk tối yếu ớt là rất cần phải đoạn trừ dâm dục. Nếu như không đoạn trừ dâm dục thì ước ý muốn siêu thoát luân hồi là chuyện vô hy vọng.