CÂU NÓI HAY VỀ CHỊ HẰNG

Đêm thu buồn lắm chị Hằng ơiTrần thế em nay chán nữa rồiCung Quế đã ai ngồi đó chửaTrần gian xin chị nhấc lên chơiCó bầu bạn can chi tủiCùng gió cùng trăng thế mới vuiRồi cứ mỗi hôm rằm tháng támTựa nhau trông xuống thế gian cười(Tản Đà)


Bạn đang xem: Câu nói hay về chị hằng

Tôi nhớ trung thu của cái thuở mười năm về trước, thời tôi cùng mấy đứa bạn trong xóm xách chiếc lồng đèn cá chép, lồng đèn ngôi sao rồi vài cái đèn tự chế chạy tung trong xóm, ngồi bên đống lửa hát nghêu ngao những bài hát về trung thu rồi nhìn ánh trăng rằm tháng tám, quây quần nhau ngồi tám chuyện trên trời dưới đất, về những ước mơ, những hi vọng của những đứa trẻ con ngây thơ…

Nay cũng một mùa trung thu đến, tôi một mình xách xe lượn vài vòng ra đường phố, chợt nhận ra trung thu bây giờ đã là một thứ gì đó khác, một điều gì đó khác, nó bị tha hóa quá nhiều bởi cái xã hội ngày nay hay vì tôi là một kẻ lạc hậu? Tôi không biết, duy nhất một điều là tôi không thích, tôi không còn nhận ra nó nữa, có chăng là tiếng trống lân vẫn còn quen thuộc.


Xem thêm: Tabloid Là Gì - Sự Khác Biệt Giữa Báo Broadsheet Và Báo Tabloid

Tôi cứ đinh ninh rằng đây là trung thu hay là ngày lễ valentine khi những cô gái ăn mặc mát mẻ ngồi sau người yêu với những chiếc xe sang trọng, những cặp đôi ngồi ôm ấp bên ghế đá ven đường mà cứ như trong cô phòng hoa cưới. Tôi lại đinh ninh rằng nay là trung thu hay ngày biểu diễn của những thanh niên thích thể hiện trình độ lái xe của mình, khi đường phố bị náo loạn bởi những chiếc xe bô to lạng lách, đánh võng, những thanh niên xăm trổ trên chiếc “dị xe” của mình la hét ú ớ phóng nhanh như gió lại cầm trên tay một chiếc lồng đèn thật đẹp, thật hài hước và lố bịch. Có mấy ai để ý chị Hằng cô đơn sau làn đèn điện mập mờ, mấy ai biết rằng ánh trăng rằm tháng tám dần bị lãng quên sau những điệu nhạc DJ và men rượu trên đường phố…


*

Nghĩ lại thì cũng mười mùa trăng sáng rồi, tôi quá khô khan và lạc hậu, có lẽ vậy, nhưng với cái trung thu biến chất và đã bị tha hóa, tôi thấy lạc lõng giữa phố phường điên loạn, tôi thấy như bị bỏ lại từ mười năm về trước, như chị Hằng vậy, tôi trở về.

Tìm một nơi yên tĩnh, có trăng, có gió, hút điếu thuốc với những suy ngẫm vu vơ về những mùa trung thu trước, có một chút gì đó tiếc nuối trong sâu thẳm, rồi bỗng sợ, tôi sợ những mùa trăng sáng tiếp theo những đứa em sẽ chẳng bao giờ biết được thế nào là trung thu.

Những điệu tình ca từ từ len sâu vào tâm trí, tôi ngước mắt nhìn ánh trăng tròn sáng lạng giữa bầu trời cô đơn khói thuốc, thầm an ủi trăng ơi thôi đừng buồn nữa, mọi người quên, nhưng ta thì không, đêm nay trăng có ta, và những mùa trăng sáng tiếp theo, ta có trăng…

Trăng sáng đêm rằm ai thấy khôngHay bận say nồng chốn người đôngHằng Nga nhân thế giờ quên lãngSau ánh đèn đêm, ánh lửa hồngTrung thu thuở trước ai còn nhớSay tình say rượu thấy trăng ngơPhố phường rộn rã hay điên loạnĐể trăng cô đơn dạ thẫn thờ(Thơ buồn: Viết về đêm trung thu)