Cảm Nhận Về Chuyện Người Con Gái Nam Xương

Hướng dẫn làm bài bác cảm nghĩ sâu sắc nhất về “Chuyện người đàn bà Nam Xương” mà lại kinhdientamquoc.vn với đến sẽ giúp cho các em làm được bài tập này một cách nhanh lẹ nhất. Bài xích viết cũng sẽ giúp cho các em gồm thêm được các kiến thức tổng hợp để từ đó nêu được cảm xúc lúc học về nhân vật Vũ Nương.

Bạn đang xem: Cảm nhận về chuyện người con gái nam xương


Cảm nghĩ sâu sắc nhất về “Chuyện người con gái Nam Xương” cũng là một trong những bài bác viết hay cùng đặc sắc. Để có tác dụng thật tốt bài văn này các em phải hiểu được nội dung tác phẩm cũng như những giá chỉ trị về mặt nghệ thuật. Hãy thuộc tham khảo bài viết dưới đây để giúp cho các em dứt tốt bài xích viết này.


Nội dung bài viết


Cảm nghĩ sâu sắc nhất về “Chuyện người đàn bà Nam Xương” – bài bác làm 1

Tác giả Nguyễn Dữ là đơn vị văn lỗi lạc của đất nước ta vào thế kỷ 16 ông bao gồm nhiều tác phẩm hay và trong đó ko thể không nói đến “Chuyện người đàn bà Nam Xương” vào “Truyền kì mạn lục” dường như cũng đã chứa đựng nội dung phê phán những hiện thực buôn bản hội đương thời được nhìn dưới nhỏ mắt nhân đạo của tác giả. Đặc biệt nhân vật Vũ Nương, quê ở phái nam Xương thuộc tỉnh phái mạnh Hà thời buổi này và nhân vật Vũ Nương cũng đã để lại mang đến em biết bao nhiêu cảm xúc.

Xây dựng lên nhân vật Vũ Nương là một người đàn bà nhan sắc với đức hạnh “có tư dung tốt đẹp và thanh nữ lại còn tồn tại tính tình “thuỳ mị nết na”. Cũng chính vì điều này mà lại Trương Sinh xin mẹ trăm lạng vàng cưới cô bé về, sum họp gia thất. Hình thành trong thời buổi chiến tranh loạn lạc là thế cần Trương Sinh cũng phải đi lính để vợ với mẹ già ở nhà. Vũ Nương ở nhà lo bề gia thất, không những thế thanh nữ phụng dưỡng mẹ già nuôi dạy nhỏ trẻ, luôn giữ đạo dâu con, nghĩa vợ chồng, tình mẹ con, phụ nữ giữ trọn vẹn, chu tất. Thế rồi khi mẹ chồng già yếu qua đời, một mình nữ lo việc tang ma, phận dâu bé giữ tròn đạo hiếu. Nhân vật Vũ Nương là một người đàn bà gồm phẩm chất tốt đẹp, thực sự người vợ cung đáng được trân trọng ngợi ca. Cùng ước mơ của phái nữ rất bình dị. Khi tiễn chồng ra trận, đàn bà không hề mơ tưởng “đeo ấn phong hầu”, chỉ ý muốn ngày đoàn tụ, chồng trở về “được nhị chữ bình yên”.

Không khác gì những người phụ nữ xưa thì cuộc đời của Vũ Nương là những trang buồn đầy nước mắt. Trải qua biết bao nhiêu năm tháng trôi qua, giặc tan, Trương Sinh trở về, nhỏ thơ vừa học nói. Cứu tưởng rằng từ đây hạnh phúc sẽ mỉm cười với đôi vợ chồng trẻ. Thế nhưng rồi chuyện “cãi bóng” từ miệng đứa nhỏ thơ đã làm cho Trương Sinh ngờ vực và không tin Vũ Nương phổ biến thủy và nổi cơn tị đánh đuổi Vũ Nướng đi. Vũ Nưỡng con gái đã trải qua những năm tháng cô đơn, giờ đây đứng trước nỗi oan, phụ nữ chỉ biết nuốt nước mắt vào lòng…Vũ Nương chỉ có một con đường để bảo toàn danh tiết. Khi đó thì nữ cũng đã nhảy xuống sông Hoàng Giang tự tử để có tác dụng sáng ngời “ngọc Mị Nương “, toả hương “cỏ ngây ngô Mĩ”.

Nhân vật Vũ Nương tuy ko phải “làm mồi đến tôm cá”, được các thiếu nữ tiên trong thủy cung của Linh Phi cứu thoát. Thế nhưng, hạnh phúc của cô gái ở trần thế bị chảy vỡ “trâm gãy bình rơi”. Với tuy được hầu hạ Linh Phi, nhưng quyền làm cho mẹ, có tác dụng vợ của phái nữ vĩnh viễn không hề nữa. Bao gồm nỗi đau đớn nhất của một người phụ nữ. Khi cơ mà gần ngàn năm đã trôi qua, miếu vợ đại trượng phu Trương vẫn còn đó, đêm ngày “nghi ngất xỉu đầu ghềnh toả sương hương” (Lê Thánh Tông), thế nhưng lời nguyền về mẫu chết của Vũ Nương vẫn còn để lại nhiều ám ảnh, nỗi xót thương trong lòng người.

Người đọc tất cả thể thấy được tác giả Nguyễn Dữ đã ghi lại câu chuyện cảm động thương tâm này với tất cả tấm lòng nhân đạo. Thực sự chính cái chết đau thương của Vũ Nương còn có giá trị tố cáo hiện thực sâu sắc. Chiếc chết của Vũ Nương cũng đã lên án chiến tranh phong kiến đã khiến cho lứa đôi phải ly biệt, thêm với nữa thì người vợ trẻ sống vất vả cô đơn; lên án lễ giáo phong kiến khắt khe với tệ gia trưởng độc đoán, gây ra bi kịch gia đình, làm cho tan vỡ hạnh phúc. Vì chưng lẽ đó cơ mà “Chuyện người phụ nữ Nam Xương” có mức giá trị nhân bản sâu sắc nhất.

Tác phẩm “Chuyện người đàn bà Nam Xương ” tố cáo hiện thực xã hội phong kiến Việt nam giới trong thế kỷ 16. Đồng thời cũng đã nêu bật thân phận cùng nỗi đau bất hạnh của người phụ nữ trong bi kịch gia đình. Nhân vật Vũ Nương mà thiết yếu với nỗi xót thương đối với số phận bi thảm người vợ.

*

Chuyện người con gái Nam Xương

Cảm nghĩ sâu sắc nhất về “Chuyện người đàn bà Nam Xương” – bài làm 2

Trong tác phẩm Truyền kì mạn lục bao gồm thể nói nổi bật nhất là Chuyện người đàn bà Nam Xương. Câu chuyện không chỉ có giá trị hiện thực nhưng mà qua đó còn thể hiện số phận người phụ nữ thời điểm bấy giờ với mơ ước về một cuộc sống tốt đẹp hơn của con người.

Xem thêm: ✅ 8 Công Dụng Của Huyết Giác Là Gì, Cây Huyết Giác

Câu chuyện này đã dựa theo một cốt truyện gồm sẵn vào dân gian. Thế nhưng lúc đưa vào tác phẩm, Nguyễn Dữ đã cho thêm rất nhiều chi tiết. Tuy nhiên, nội dung của câu chuyện vẫn ko hề nỗ lực đổi. Câu chuyện kể về số phận của người phụ nữ bao gồm phẩm hạnh tốt đẹp nhưng lại không được hưởng hạnh phúc. Vũ Nương tuy bao gồm tư dung tốt đẹp, thuỳ mị, nết na, xinh đẹp nhưng lại tất cả chồng là Trương Sinh vốn tính hay ghen. Cũng chính vì vậy cơ mà nàng luôn giữ gìn khuôn phép, hết mực với chồng. Khi chồng đi lính, nhỏ còn nhỏ, phái nữ hay chỉ cái bóng bản thân trên tường vào ban đêm bảo đó là phụ thân nó. Cũng bởi vì cái láng ấy nhưng Trương Sinh đã nghi thiếu phụ có tình riêng, là đồ hư hỏng phải chửi mắng, đuổi phụ nữ đi mà quán triệt nàng thanh minh. Bởi vậy, Vũ Nương không hề biết do sao chồng lại nghi oan cơ mà giải nỗi nghi ngờ. Quá thất vọng với đau khổ, bạn nữ đã gieo bản thân xuống sông Hoàng Giang để rửa sạch oan tình, minh chứng mang đến tấm lòng trinh bạch của mình. Vĩnh cửu này, Trương Sinh mới hiểu được nỗi oan của vợ, nhưng cơ hội đó cô bé đã ở dưới thuỷ cung, không về được nữa.

Chuyện người phụ nữ Nam Xương đã đặt ra được hiện thực của làng hội lúc bấy giờ một cách chân thực, ở đầu câu chuyện, ta thấy Trương Sinh đã cần sử dụng một trăm lạng rubi để cưới Vũ Nương về. Điều này mang lại thấy đây là một cuộc hôn nhân không có tình yêu và không hề có quyền lựa chọn của người đàn bà lúc bấy giờ. Tuy luôn biết giữ gìn, hiếu hạnh nhưng bạn nữ lại bị chính chồng nghi oan rồi đánh chửi, đuổi đi. Làng mạc hội thời điểm đó thật bất công, người đàn ông lại bao gồm quyền đánh đập, hành hạ vợ mình không thèm nghe lời thanh minh. Không chỉ thế, câu chuvện còn có ý nghĩa tố cáo chiến tranh. Vị chiến tranh nhưng gia đình li tán, mẹ xa con, nhớ con mà chết, vợ xa chồng khiến từng ngày nàng phải chỉ bao gồm cái bóng của mình cơ mà nói với nhỏ đó là cha. Ko chỉ thế, chiến tranh còn hỗ trợ cho cuộc sống người dân thêm khổ cực, phải chạy loạn cơ mà chết đuối như Phan Lang. Chính vì thế, chiến tranh cũng phần làm sao là lý do khiến mang đến gia đình Vũ Nương bị li tán dẫn đến loại chết của nữ sau này. Cũng qua câu chuyện, ta thêm hiểu được số phận người phụ nữ thời điểm bấy giờ, họ phải sống phụ thuộc vào người đàn ông, xuất giá bán tòng phu, phu tử tòng tử. Bởi vì vậy, tuy bị chồng nghi oan nhưng tứi cơ hội chết vẫn có theo trong mình nỗi lo lắng vày chưa có tác dụng tròn trách nhiệm của người vợ. Vào đoạn cuối bài, lúc gặp Phan Lang ở dưới thuỷ cung, Vũ Nương đã khóc mặc nghe Phan kể rằng công ty của nàng bây giờ đã trở đề nghị xơ xác. Trong trái tim hồn phụ nữ vẫn sở hữu nặng trọng trách của một người vợ, một người mẹ. Điều này cho ta thấy phẩm hạnh cực kì đáng quý của người phụ nữ thời gian bấy giờ nhưng đại diện là nhân vật Vũ Nương. Vào câu chuyện, tác giả còn tạo nên ước mơ của người dân dịp bấy giờ. Họ luôn luôn mong muốn về một thế giới mới hạnh phúc hơn, tốt đẹp hơn và nhỏ người luôn sống chan hoà với nhau. Bởi vì thế mà sau khi Vũ Nương gieo bản thân xuống sông, chị em đã được các chị em tiên cứu góp rồi sau dó cũng trở thành tiên. Người đàn dã mang đến một người tốt như Vũ Nương tất cả thể gặp một cuộc sống tốt đẹp hơn khi ở một thế giới khác. Việc tác giả đưa yếu tố kì ảo vào vào tác phẩm cũng nhằm thể hiện được ước mơ của người dân trong thời đại lúc bấy giờ.

Câu chuyện về người phụ nữ Nam Xương đã nêu ra được số phận của người phụ nữ trong thôn hội phong kiến với những luật lệ ko công bằng, trọng nam coi thường nữ đã đẩy người phụ nữ phải vào con đường cùng dẫn đến chiếc chết oan uổng, bất công. Câu chuyện đã tố cáo chế độ phong kiến hà khắc, chiến tranh phi nghĩa với đã nói lên muốn ước của người dân cơ hội bấy giờ. Đồng thời qua câu chuyện này, nó cũng khiến mang lại ta phải suy nghĩ thêm về số phận của những người phụ nữ xưa cũng như cuộc đời họ sẽ trôi tới đâu?

Cảm nghĩ sâu sắc nhất về “Chuyện người con gái Nam Xương” – bài làm 3

Trong văn học Việt nam giới đã có tương đối nhiều tác phẩm bao gồm tính chất truyền kỳ tuy vậy được tôn vinh là “thiên cổ kỳ bút” thì mang đến đến nay chỉ bao gồm một “Truyền kỳ mạn lục” của Nguyễn Dữ. “Chuyện người con gái Nam Xương” được rút trong tập những câu chuyện kỳ lạ đó. Câu chuyện chuyển phiên quanh cuộc đời và số phận bi thảm của người con gái xinh đẹp, nết mãng cầu tên là Vũ Thị Thiết quê ở nam Xương. Câu chuyện đã để lại trong trái tim người đọc niềm cảm thương sâu sắc.

Trên cơ sở một câu chuyện cổ tích, Nguyễn Dữ đã tái hiện Vũ Nương, người phụ nữ có vẻ đẹp mẫu mực “tính đã thùy mị nết na, lại thêm tư dung tốt đẹp”, tiêu biểu đến công dung ngôn hạnh ở xã hội xưa. Vũ Nương là người vợ đảm đang, dịu dàng, thiết tha với niềm vui “nghi gia nghi thất”, một lòng một dạ tầm thường thủy với chồng. Vào những ngày đoàn viên ít ỏi, cho dù Trương Sinh con nhà hào phú tính vốn đa nghi, đối với vợ thường chống ngừa quá sức nhưng nàng khôn khéo cư xử, giữ gìn khuôn phép nên gia đình không khi nào phải bất hoà. Khi tiễn chồng đi lính, mong ước lớn nhất của cô bé không phải là công danh và sự nghiệp phú quí mà lại là mong ước ngày chồng về “mang theo nhị chữ bình yên”. Lòng tầm thường thủy ở Vũ Nương biểu hiện cụ thể ở hành động nuôi con, luôn luôn nhớ đến chồng. Cậu nhỏ nhắn Đản mặt hàng đêm được mẹ chỉ dòng bóng của bản thân trên tường gọi là phụ vương chính là thể hiện tình thân của con gái đối với chồng như hình với bóng. Vũ Nương là một người mẹ hiền, dâu thảo: vừa một mình nuôi dạy con thơ vừa làm cho tròn phận sự của một thiếu nữ dâu: chăm sóc, thuốc thang khi mẹ chồng đau ốm, ma chay chu tất khi bà qua đời. Tấm lòng hiếu thảo của Vũ Nương được mẹ chồng ghi nhận và cảm kích qua lời trăn trối cuối cùng của bà: “sau này trời xét lòng lành ban mang lại phúc đức, giống cái tươi tốt, con cháu đông đàn. Xanh kia quyết chẳng phụ nhỏ cũng như con đã chẳng phụ mẹ”.

Tưởng rằng hạnh phúc sẽ mỉm cười với Vũ Nương sau những mon ngày chờ đợi. Tưởng rằng người phụ nữ dịu dàng, hiếu nghĩa, tận tuỵ và tầm thường tình sẽ được đền bù xứng đáng bằng một gia đình êm ấm, phúc lộc đề huề. Lời nói ngây thơ của bé nhỏ Đản, đứa đàn ông vừa lên bố tuổi, về “một người đàn ông đêm làm sao cũng đến” đã tạo nên Trương Sinh nghi ngờ. Với bản tính hay ganh cộng thêm tính gia trưởng, độc đoán, thất học, Trương Sinh đã “ mắng nhiếc con gái và đánh đuổi đi” mặc cho Vũ Nương hết sức phân trần, mặc mang lại “hàng buôn bản can ngăn”. Bi kịch dâng tràn đến đỉnh điểm, đau khổ tuyệt vọng, không giải pháp gì biện bạch được, không có cơ hội để thanh minh, Vũ Nương đành chọn nhỏ đường kết thúc cuộc đời bản thân ở bến Hoàng Giang để tự minh oan.Thực chất là Vũ Nương đã bị bức tử. Sự khiếm khuyết trong tính cách của Trương Sinh đã dồn nàng đến bước đường cùng. Loại chết ấy là sự đầu sản phẩm số phận nhưng cũng là lời tố cáo luật lệ phong kiến hà khắc, bất công dung túng bấn cho sự độc ác, thói ganh tuông ích kỉ, sự hồ đồ, vũ phu của đàn ông.

Thật ra, nỗi bất hạnh của Vũ Nương không phải bắt đầu ở tấn bi kịch này. Nỗi bất hạnh đến từ khi phụ nữ chấp nhận cuộc hôn nhân với Trương Sinh. Từ đầu, ta đã nhận ra đây là một cuộc hôn nhân gia đình không bình đẳng. Vũ Nương vốn “con kẻ khó, được nương tựa nhà giàu”, còn Trương Sinh muốn lấy được Vũ Nương chỉ cần “nói với mẹ đem trăm lạng xoàn cưới thiếu nữ về làm cho vợ”. Phương pháp thức ấy cộng thêm dòng thế của người chồng, người đàn ông vào chế độ nam quyền phong kiến đã khiến đến Trương Sinh tự cho mình cái quyền đánh đuổi vợ không cần gồm chứng cứ rõ ràng. Câu chuyện đã phản ánh cuộc đời đau khổ với bi thảm của người phụ nữ dưới chế độ phái nam quyền bất công, độc đoán trong buôn bản hội phong kiến xưa kia.

Ở phần sau của câu chuyện, ta thấy Vũ Nương được sống sung sướng dưới Thủy cung, được kề cận với Linh Phi, vợ vua biển nam giới Hải nhưng không vì chưng thế cơ mà ta thấy thiếu nữ hạnh phúc. Làm sao có thể hưởng thụ hạnh phúc mang đến được lúc quyền có tác dụng mẹ, làm cho vợ của đàn bà vĩnh viễn không còn? Người đọc càng cảm thấy xót xa hơn mặc nghe câu nói của nàng ở cuối truyện: “Đa tạ tình chàng, thiếp chẳng trở về cõi tục được nữa”.